Thứ Hai, 6 tháng 4, 2015

Chủ Tử

“Thượng Nặc, ta đã nói vĩnh viễn cũng sẽ không gặp lại ngươi. May mắn, vĩnh viễn này, cũng đã sắp xong rồi”

“…Cô độc liền cô độc, so với mỗi đêm bất an chờ đợi, ít nhất không còn phải đau lòng.
Cũng không còn mỗi lần trở lại Bàn Long Điện, đều không tự chủ được hèn mọn chờ mong để rồi lại thất vọng”

“Không thể gặp lại, còn không bằng chết đi cho rồi.
Không muốn sống, thể xác này, chậm rãi hủy hoại đi.
Làm cho nó từ bên trong vô thanh vô thức hư thối. Một chút bột phấn cũng không còn,… không bao giờ..đau nữa”

“Không cần ôm ta ôn nhu như vậy, làm cho ta ấm áp, rồi lại đột nhiên biến mất”

“Thượng Nặc, Thượng Nặc, ta ngày đó, có một chữ chưa nói.
Ta không biết, ngươi lại thực sự xoay người bước đi, không hề quay đầu lại.
Ta không biết, ngươi cũng sẽ tuyệt vọng, cũng sẽ uể oải.
Đại khái khi sắp chết, bỗng nhiên muốn gặp ngươi.
Dù đã thề vĩnh viễn không bao giờ gặp lại.
Dù có mất mặt, vẫn là nhịn không được muốn gặp.
Rất muốn…”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét