Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2015

Đoản văn Đăng hoa bất kham tiễn

"Hồn cô đơn tùy gió phiêu lãng,
ai muốn được làm si tình lang?
Nơi chiến trường giữa chốn hồng trần,
giữa thiên quân vạn mã ai là người xưng vương?
Hận thiên cổ, nỗi đau luân hồi
khi nhắm mắt, ai mới là kẻ si cuồng?
Thế đạo này thật vô thường
khiến cho người dám yêu một đời phải bi thương."

"Cứ cho rằng ta yêu Tô Tử trọn một đời người thì đã sao? Ái tình là cái gì mà đòi so với thiên trường địa cửu? Một kiếp người nhỏ bé bì thế nào với vạn dặm giang sơn? Mà Tô Tử xuống Hoàng Tuyền một khi bước qua cầu Nại Hà sẽ quên đi hết thảy, đâu phải nhớ ta đã nạc tình với y"

"Ngày nào còn có nhau, chỉ mong đừng quá vội. Mê luyến cả đời này không biết còn có thể nhìn được bao lâu."

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét