Thứ Năm, 2 tháng 4, 2015
Phong lưu quyển - Tiêu Đường Đông Qua
”Ta yêu nhất tuyệt đối không phải ngươi…… Nhưng mà ngươi như vậy nhân thần căm phẫn, làm cho trên đời này chỉ còn ta là người yêu ngươi nhất.”
“Này trên đời đẹp nhất ko phải là cao sơn lưu thuỷ, càng không phải cái gì gọi là yến sấu phì hoàn mà là – Nam Nhân!”
“Cầm thú chính là cầm thú, qua một vạn năm vẫn là cầm thú!”
"Ta là người xấu xa nhất trên đời này, cho nên ngươi tuyệt đối không thể vì ta mà chết ở chỗ này. Ngươi chết sẽ lên trời, ta chết sẽ xuống đất, đến lúc đó ta chỉ có thể cả ngày ngửa đầu lên trời mà ngóng, chẳng phải rất thê thảm so với bây giờ sao?”
” Ngươi biết không? Ta hận nhất trên đời này chính là đôi chân, vì có chân, nên nếu muốn rời đi , đến thời điểm liền có thể dễ dàng biến mất.”
” Hiên Viên Tĩnh nói hắn muốn bẻ gãy chân của ngươi, nhưng mà ta lại hận nhất lưng của ngươi. Bởi vì khi ngươi rời đi, ta chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng ngươi……”
“Trên đời này, chỉ có đôi mắt là không thể nhìn vào. Khi đã nhìn, ngươi sẽ sống trong ánh mắt đó, không thể dứt ra được.”
“Ba ngàn con sông, cũng chỉ có thể múc một gáo nước” ( Nhược thủy tam thiên, chích thủ nhất biều )
“Ra là, rượu không làm người say mà là người tự say. Ngươi nói là ngươi say. Thế nhưng khi ta đã say, ngươi lại rất tỉnh táo”
“Thần nhi, đôi khi, thầm nghĩ phải chi mọi thứ đều đơn giản hơn một chút, trọn đời trọn kiếp chỉ yêu một người, bi thương sầu lo chỉ vì người đó. Nếu như yêu nhiều người, đau khổ dâng gấp đôi, yêu càng nhiều, đau khổ càng nhiều..”
“Cầu ngươi yêu ta”
“Hắn là người ta không thể nhớ tới. Bởi vì nhớ tới sẽ đau. Cho dù cố quên hắn, sau đó cũng phát hiện chỉ là giả vờ quên hắn. Có điều, rốt cuộc khi ta quyết định từ nay về sau sẽ chăm sóc hắn thì lại chỉ có thể hoài niệm hắn”
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét