“Kiến Ninh cách cách, mười phần điên dại, thích hành hạ người khác, cũng đã hành hạ mình không ít lần. Tiểu Bảo vẫn nhớ lúc nàng ngẩng đầu lên ngắm nhìn cánh chim bay lượn trên bầu trời, tự lẩm bẩm nói hảo hâm mộ nga~ hâm mộ đến mức muốn bẻ gãy cánh của lũ chim kia, ngữ điệu thật giống một đứa trẻ, nhưng trong một khắc kia lại tràn đầy mỹ cảm ưu sầu…”
“Ta còn nhớ ngươi đã nói, trời nếu có tình trời cũng sẽ già”
“Ta không phải là trời, ngay cả nếu vô tình ta vẫn sẽ già”
“….người nếu đa tình sẽ chết sớm”.
“Ta cũng không đa tình, nếu không sao hậu cung ba nghìn ta chỉ yêu một mình ngươi”.
“Tiểu Quế Tử, Ngươi nói xem nếu như ngươi chết, trẫm nên làm cái gì bây giờ” thanh âm Tiểu Huyền Tử thực yếu ớt, làm trong lòng Tiểu Bảo một trận chua xót.
“Trẫm liền học Trụ Vương nhục lâm tửu trì, học Chu U Vương phong hỏa hí chư hầu, làm cho dân chúng lầm than, để cho người trong thiên hạ phải thương tâm cùng trẫm”
“Nếu như uống say mới có thể nhìn thấy ngươi , ta nguyện trường say bất tỉnh ……”
“Ta đương nhiên yêu ngươi, ngươi không thể tưởng được ta yêu ngươi nhiều như thế nào, nhưng tại sao chỉ có trong mộng ta mới dám nói ra?”
”Bởi vì chúng ta đều sợ yêu nhau không đủ….”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét