Thứ Ba, 14 tháng 4, 2015

Khuynh Tẫn Thiên Hạ – Loạn Thế Phồn Hoa - Thượng Hải Di Mặc


"Đào hoa sở dĩ tịnh mịch, là vì động lòng thế gian mà sinh ra, và cũng vì thiên hạ đau thương mà nở rộ”

“Trong cõi hồng trần mà thiếu vắng ngươi, Tiếu Khuynh Vũ tịch liêu biết bao nhiêu.”

“Đào chi vi ước, thương thiên làm chứng! Này tình — thượng cùng bích lạc, hạ hoàng tuyền —.”

“Quân Càn,… ta đã trở về…”

“Ôm bóng trắng hương tiêu ngọc vẫn
 Nhìn lạc hoa phiêu vũ rợp trời
 Dòng lệ nóng tuôn trào khóe mắt
 Khắp không gian tịch mịch tiêu điều
 Tiếc thương người thanh cao khí ngạo
 Một kiếp đào hoa, một kiếp tài”

"Người ta nói trăm năm ngoái đầu lại nhìn nhau mới được một kiếp kề vai. Vậy kiếp trước người ta phải cần bao nhiêu yêu thương quyến luyến mới được nhân duyên kiếp này…”

“Phương Quân Càn không thú thê, không sinh tử, chỉ cần Khuynh Vũ làm bạn cả đời này.”

” Ta hội cùng ngươi, xem khắp thế gian cảnh đẹp.”

“Rời đi ngươi, nơi nào mới là chốn trở về của ta?”

“Ngươi…đã không thể đứng dậy, thì ta…sẽ ngã xuống cùng ngươi”

“Cho dù biết rằng, mối tình này sẽ không được thiên hạ chúc phúc.
 Cho dù biết rằng, hỉ đường này chỉ có mình ta và ngươi.
 Cho dù biết rằng, đây là bất luân chi luyến.
 Nhưng mà........ta yêu ngươi.”

"Bích lạc hoàng tuyền, sinh tử có nhau.
Hồng trần nhiễu nhương, giờ chỉ còn bài ca loạn thế, phồn hoa tàn lụi, mãi chờ người đến cùng nắm tay
Huynh thấy không, xuân phong đâu còn, đào hoa vô định
Mà, ta vẫn còn mãi hát khúc ca không liền lạc này
Khuynh Vũ, huynh có nghe thấy bài ca cuối cùng ấy không."






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét