Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2015

Mã Phu

"Sau này mờ mịt biển người, nhân thế trầm luân, ngươi hội sẽ biết đến những chuyện kì lạ, gặp những người đối đãi với ngươi thật tốt. Lấy của ngươi phong thái, lấy của ngươi tư dung, tất nhiên sẽ có người nguyện ý cung phụng ngươu vì tư sắc nghiêng nước nghiêng thành của ngươi. Ta không sợ ngươi nghèo túng cũng không sợ ngươi lưu lạc, ta sợ chính là ngươi..."

"Lão Thiên Gia, mã phu ta cầu xin ngài, xét cả đời ta chưa từng làm chuyện gì thương thiên hại lí, chỉ cầu ngài làm cho hắn....chớ quên ta.Vinh hoa phú quý chỉ là mây khói, Tiểu Tứ Tử, ta hy vọng ngươi có thể nhớ kĩ, ngươi đã từng quen biết một người chăn ngựa."

"Trời đất mờ mịt, biển người bao la, trong cuộc sống lại có ai có thể sống vì ngươi! Lại có ai không nói sinh lão bệnh tử, bần cùng phú quý, đều có thể vẫn như cũ bầu bạn bên cạnh ngươi! Lời thề vĩnh viễn sánh cùng thiên địa mỗi người đều có thể nói, nhưng chân chính làm được lại có mấy người

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét